Phát triển bản thân
Sức khỏe và nhan sắc tuổi 30–40 cho người phụ nữ bận rộn
Thanh Diễm8 phút đọcChăm sóc sức khỏe phụ nữ tuổi 30–40 cho người bận rộn: giấc ngủ, vận động, ăn uống và chăm da đơn giản. Tâm sự thật từ một người chị đi trước, chậm mà chắc.
Có một buổi tối ở Campuchia, con gái nhỏ đã ngủ, nhà cửa cuối cùng cũng chịu yên. Tôi vào rửa mặt, ngước lên gương, và bắt gặp một khuôn mặt mệt rũ đang nhìn lại mình. Quầng mắt thâm. Da xỉn một màu. Tôi nhớ ra cả ngày hôm đó mình chưa uống nổi một ly nước cho tử tế, bữa trưa thì đứng ăn vội phần cơm thừa của con.
Đứng đó một lúc, tôi mới giật mình. Tôi lo cho chồng, lo cho con, lo cho cả một đống việc không tên trong nhà. Còn người tôi quên chăm nhất, hóa ra lại chính là tôi.
Tôi viết bài này cho những chị đang đứng đúng ở cái khúc đó. Cái khúc mà chuyện chăm sóc sức khỏe phụ nữ tuổi 30 cứ bị đẩy lùi xuống cuối danh sách — sau con, sau chồng, sau công việc, sau hết thảy mọi thứ. Tôi không phải bác sĩ, cũng chẳng phải huấn luyện viên gì. Tôi chỉ là một người chị đi trước, từng bỏ bê mình một quãng dài, rồi lọ mọ học lại cách tự chăm từ những việc nhỏ xíu.
Vì sao tới tuổi này mình hay quên mất mình
Tuổi 30 tới 40 là quãng nhiều chị gánh nặng nhất đời. Con còn nhỏ, dính lấy mẹ. Công việc thì bắt đầu vào guồng. Ba mẹ hai bên cũng dần có tuổi, lắm nỗi phải lo. Riêng tôi, có những năm ở nhà nuôi hai con gái, ngày nào cũng xoay như chong chóng từ sáng tới khuya, xoay tới mức quên béng rằng mình cũng là một con người cần được chăm.
Mà cơ thể ở tuổi này thật thà lắm chị à. Mình bỏ bê nó thì nó báo lại liền, không nể nang gì. Dễ mệt. Dễ cáu. Ngủ chẳng sâu. Da dẻ xuống thấy rõ trong gương.
Tôi từng nghĩ chăm sóc bản thân là chuyện xa xỉ, thậm chí là ích kỷ với chồng con. Nhịn của mình một chút để dồn cho gia đình, tôi tưởng vậy mới là người mẹ tốt. Sau này tôi mới hiểu ngược lại hẳn. Chuyện này tôi có viết riêng một bài, chăm sóc bản thân không phải ích kỷ, vì nó đúng là cái nút thắt nằm trong đầu rất nhiều chị em — trong đó có cả tôi của ngày trước.
Mình khỏe thì mình mới đủ sức thương người khác một cách dài lâu. Mẹ mệt rã rời thì lấy đâu ra sự dịu dàng cho con. Cái này tôi thấm bằng chính những lần mình gắt con vô cớ.
Bắt đầu từ những việc nhỏ, làm được mỗi ngày
Tôi không tin vào mấy cuộc "lột xác" rầm rộ. Chị bận tối mặt tối mũi, lấy đâu ra hai tiếng mỗi ngày để ra phòng tập, hay kiên nhẫn đắp cả chục bước dưỡng da trước khi đi ngủ. Tôi tin vào thứ nhỏ mà bền. Giống hệt cái cách tôi vẫn hay tự nhắc mình, triết lý chậm mà chắc. Sức khỏe cũng y như vậy thôi. Không cần bùng nổ. Chỉ cần đừng đứt quãng.
Giấc ngủ — món tôi tiếc nhất hồi đó
Hồi con còn nhỏ, tôi nghiện thức khuya. Con ngủ rồi tôi mới có chút thời gian thuộc về riêng mình, nên cứ tiếc, cứ nán lại với cái điện thoại tới khuya lơ khuya lắc. Lướt hết cái này tới cái kia, chẳng vào đâu. Sáng dậy người ê ẩm, rồi lại quay ra cáu con vì những chuyện cỏn con.
Sau này tôi tập đi ngủ sớm hơn, dù chỉ ba mươi phút. Tôi để cái điện thoại ra xa giường, không cho nó nằm ngay đầu nằm. Rồi tôi nhận ra một điều: giấc ngủ mới là cái nền móng. Ngủ đủ thì da đỡ xỉn, đầu óc nhẹ ra, tính tình cũng dịu hẳn. Chị thử mà xem. Một đêm ngủ ngon nhiều khi còn quý hơn cả một hũ kem đắt tiền.
Vận động — không cần phải tập tành gì ghê gớm
Tôi không có điều kiện ra phòng tập đều đặn. Thế nên tôi chọn cách dễ hơn cho mình: đi bộ. Có hôm chỉ là đi tới đi lui trong nhà lúc dỗ con ngủ. Có hôm tranh thủ xuống dưới đi mấy vòng cho giãn gân cốt. Khi các con lớn hơn một chút, tôi mới có thời gian chăm chút cho cơ thể nhiều hơn, và tôi thấy mình thật sự thích cái cảm giác ấy — được vận động, được nghe người mình nhẹ nhõm ra.
Chị đừng đặt mục tiêu to đùng rồi mới ngày thứ ba đã nản. Mười lăm phút mỗi ngày, đều đặn, vẫn hơn đứt một buổi tập nặng tới rã người rồi nghỉ luôn cả tuần. Cơ thể mình cần sự đều đặn, chứ nó đâu cần mình làm anh hùng.
Ăn uống — tử tế với cái bụng của mình
Cái tật ăn cơm thừa của con, đứng trong bếp ăn vội ăn vàng cho xong, tôi đoán nhiều chị cũng y hệt tôi. Tôi không khuyên chị kiêng khem khắt khe gì cả, tôi sợ nhất mấy chế độ căng thẳng theo được vài bữa rồi bỏ. Tôi chỉ học cách ngồi xuống ăn cho ra một bữa, nhai chậm lại một chút, và đừng quên uống nước. Nghe đơn giản vậy đó, mà tôi tập mãi mới thành quen.
Thêm chút rau, bớt chút đồ ngọt, uống đủ nước trong ngày. Không cần hoàn hảo đâu chị. Chỉ cần mình để tâm tới cái bụng của mình một chút, như cách mình vẫn chăm chút từng bữa cho chồng cho con.
Nhan sắc tuổi này — chăm da đơn giản thôi
Hồi trẻ tôi từng đinh ninh phụ nữ đẹp là phải son phấn lộng lẫy. Giờ tôi nghĩ khác rồi. Tới tuổi này, cái đẹp đến từ một làn da sạch sẽ, một đôi mắt đỡ mệt, và một gương mặt không bị cau có thường trực.
Tôi chăm da rất đơn giản. Rửa mặt cho sạch, dưỡng ẩm, che chắn nắng kỹ khi ra ngoài. Vậy thôi. Tôi không đu theo nổi cả một quy trình mười mấy bước, vì tôi tự biết tỏng mình không kiên trì nổi đâu. Mà cái gì không bền thì làm cho có rồi cũng bỏ.
Điều tôi tâm đắc nhất, hóa ra lại chẳng nằm trong lọ kem nào. Một gương mặt thư thái, một ánh nhìn dịu, đó mới là thứ nhan sắc khó phai theo năm tháng. Mà muốn vậy thì bên trong phải bớt căng đã. Tôi vẫn đang học cách an trong tâm giữa bộn bề, vì tôi tin sắc mặt một người phản chiếu khá rõ cái tâm của họ. Lòng mình mà bình thì gương mặt cũng tự sáng ra. Cái này phấn son giấu giúp được một lúc, chứ không giấu được lâu.
Đừng quên đi khám sức khỏe
Có một việc tôi muốn nói thật lòng, vì nó quan trọng hơn hết mấy chuyện trên. Tới tuổi này rồi, chị nhớ đi khám sức khỏe định kỳ. Đừng đợi tới lúc cơ thể lên tiếng dữ dội rồi mới cuống quýt đi.
Tôi hiểu cái tâm lý ngại đi khám lắm. Sợ tốn thời gian, sợ phiền, mà sâu xa là sợ phát hiện ra điều gì đó không hay. Nhưng tôi lại nghĩ ngược: biết sớm thì mình mới chủ động sớm được. Có gì băn khoăn trong người, chị cứ đi hỏi thẳng bác sĩ, đừng ngồi tự đoán mò trên mạng rồi lo lắng vu vơ mất ăn mất ngủ. Mình chăm con kỹ tới đâu, thì cũng nên dành cho cái thân mình sự để tâm như vậy.
Chăm mình, để còn đi đường dài
Nhìn lại, tôi thấy chăm sóc sức khỏe ở tuổi này không phải một cuộc đua với ai. Nó giống vun một cái cây hơn. Mỗi ngày tưới một chút, nhìn thì chẳng thấy nó lớn lên ngay đâu, nhưng bỏ bê vài tháng là héo liền cho coi.
Tôi cũng không làm được hết, thật lòng. Có những hôm tôi vẫn thức khuya, vẫn ăn uống qua loa, vẫn quên béng cả ly nước. Nhưng tôi không còn bỏ mặc mình như xưa nữa. Tôi quay lại với mình, nhẹ nhàng thôi, không tự trách móc. Bởi tôi hiểu, người phụ nữ muốn giữ được tổ ấm thì trước hết phải giữ được sức cho chính mình đã.
Chị đang ở khúc nào cũng được, không sao cả. Chỉ cần hôm nay chọn lại mình một chút. Uống một ly nước cho đàng hoàng. Ngủ sớm hơn nửa tiếng. Đi bộ vài vòng. Nhỏ thôi, nhưng là bắt đầu.
Nếu những dòng này có chạm tới chị, tôi mời chị đăng ký nhận bài + tải bộ 7 câu nói Mềm Để Thắng — để thi thoảng mình lại ngồi tâm sự với nhau, và chị có thêm chút hành trang nhẹ nhàng cho riêng mình.
Đây là chia sẻ từ trải nghiệm cá nhân, mỗi người mỗi hoàn cảnh, không phải lời khuyên chuyên môn.
Mềm để thắng
Nếu những dòng này chạm tới bạn, hãy đồng hành cùng tôi trong khóa học & cộng đồng sắp ra mắt.
Đăng ký sớm