Diemdora
Thanh Diễm

Về tôi

Mềm để thắng và vun vén hạnh phúc gia đình

Có những tối, mình ngồi ăn cơm mà thấy cô đơn ngay trong chính nhà mình. Từ chỗ tin rằng mạnh mẽ là phải gánh hết, mình học được cách mềm để thắng, chậm mà chắc, và vun vén hạnh phúc gia đình.

Có những tối, mình ngồi ăn cơm mà thấy cô đơn ngay trong chính nhà mình. Mâm cơm dọn ra tươm tất, con ngồi bên cạnh, mà lòng cứ hẫng đi một khoảng. Chồng ở đó thôi, mà xa lắc. Chị có thấy quen không?

Mình là Thanh Diễm, người viết Diemdora (đọc là "Diễm Đô Ra"). Phụ nữ thế hệ 8x, quê Gò Công Tây, Tiền Giang, giờ thuộc Đồng Tháp. Mẹ của hai cô con gái. Mấy năm nay mình sống và làm việc ở Campuchia. Mình viết ở đây về chuyện vun vén một mái ấm, thứ mình vẫn đang học mỗi ngày, chứ chưa dám nhận là đã thành.

Có một câu hỏi từng đè lên ngực mình những đêm như thế. Mình lùi lại phía sau để chăm con, để giữ nhà, vậy mình có đang đánh mất chính mình không? Chị đã bao giờ nằm thao thức với câu hỏi đó chưa?

Hồi ấy mình tin: cứ mạnh lên, gồng lên, tự ôm hết vào người thì nhà sẽ yên. Mình đã tin như vậy nhiều năm.

Rồi mình vỡ ra một điều. Chậm, và đau.

Có những thứ, càng gồng lại càng tan.

Người phụ nữ từng tin rằng mạnh mẽ là phải gánh hết

Ngày trước mình tin chắc một điều: phụ nữ phải thật mạnh mẽ, tự lo được hết thì đời mới yên. Không dựa ai. Không phiền ai. Gánh được bao nhiêu thì gánh cho bằng hết.

Công việc đầu tiên của mình là ở một công ty điện lực ngay tại quê. Sáng đi chiều về, ổn định, gần nhà. Nghe qua thì đủ đầy. Nhưng lúc ấy mình đã có chồng, có hai bé gái nhỏ, mà chồng thì ở tận Campuchia. Mình vừa đi làm, vừa nuôi con, vừa gánh luôn cái phần lẽ ra phải có hai vai. Có những đêm ru con ngủ xong, ngồi một mình giữa căn nhà quen, mình nghe rõ cái "ổn định" của mình sao mà trống. Chị có từng ngồi giữa nhà mình mà thấy vắng không?

Rồi mình quyết một chuyện lớn. Dời cả ba mẹ con sang Campuchia, để được ở gần chồng. Để lần đầu, hai chữ "gia đình" của mình có đủ mặt người. Mình bỏ lại công việc quen, bỏ lại quê, chỉ để đi tìm một mái ấm cho trọn.

Sang bên đó mình đi làm lại, một công ty thiết bị điện tử, máy tính, được vài năm rồi nghỉ. Dân kỹ thuật như mình, vậy mà rẽ dần sang một lối khác.

Nhưng có một điều hồi ấy mình chưa thấy ra. Người đàn bà cứ gồng lên ôm hết vào mình, thì trong lòng, lúc nào không hay, dễ thôi coi nhẹ người đàn ông bên cạnh. Mình cứ tưởng gánh hết là thương.

Hóa ra không phải. Có những thứ, càng gồng càng vỡ.

Những năm lùi lại nuôi con và câu hỏi "mình có đang đánh mất chính mình?"

Có những giai đoạn, chồng mình dồn hết tâm sức cho công việc. Mình chọn lùi lại phía sau, ở nhà chăm hai con gái. Nghe thì nhẹ tênh. Nhưng ai đi qua rồi mới hiểu, một ngày ở nhà nó dài tới mức nào.

Con ngủ. Căn nhà lặng đi. Mình ngồi giữa cái yên ắng đó, ôm những câu hỏi chẳng dám nói với ai. Mình có đang đánh mất chính mình không? Bạn bè ngoài kia vẫn đi làm, vẫn bước tới. Còn mình thì lùi lại. Lùi hết một quãng như vậy, rồi có ai trân trọng không? Hay tới ngày mình quay ra, thì đã tụt lại xa quá rồi.

Nỗi sợ đó không phải mình tự nghĩ ra. Mình từng thấy tận mắt. Có những chị quá mạnh mẽ, tới khi hôn nhân đổ vỡ, phải đi một mình một quãng dài. Đến lúc thành công rồi, họ mới ngoảnh lại, trân trọng người đàn ông từng ở bên. Không phải vì người ấy có quyền hay có tiền. Chỉ là muộn rồi. Mình sợ chữ "muộn" đó. Sợ âm ỉ, sợ dai.

Nhưng mình không cho phép mình ngồi yên trong nỗi sợ. Con ngủ, mình mở sách ra. Mình mày mò tự học kinh doanh, kế toán, marketing (tiếp thị), mấy thứ mình vốn mê. Không phải để chứng minh với ai. Chỉ để mình vẫn còn là mình. Để mỗi ngày đổi khác đi một chút.

Mình không dám nhận mình đã làm được trọn vẹn. Nhiều lúc vẫn vấp, vẫn nóng giận, vẫn loay hoay. Nhưng mình hiểu cái lý, cái gốc của mọi chuyện, và mình tập gỡ, từng nút một.

Chậm thôi. Nhưng không đứng yên.

Bước ngoặt: mình vượt biến cố nhờ nắm được "nguyên tắc của cuộc sống"

Rồi cũng tới ngày mình quay lại đi làm.

Lạ lắm chị ạ. Cái việc ngày xưa mình xem là đương nhiên, sáng dậy, sửa soạn, bước ra khỏi nhà, ngồi vào một chỗ có tên mình, giờ mình mới thấy quý. Được đi làm. Được làm ra một chút giá trị cho người khác. Được thấy mình còn có ích, ngoài bốn bức tường và hai đứa con. Thứ đó, hóa ra, đâu có nhỏ.

Hai năm gần đây mình bước sang mảng lạ hoắc: quản lý tài sản bất động sản cho một công ty cho thuê văn phòng, coi sóc một đội nhỏ. Đủ chuyện. Có bữa mình ngồi thừ ra, tự hỏi sao đời cứ đẩy mình vào mấy chỗ khó tới vậy. Xoay tới xoay lui vẫn không ra.

Đây là chỗ mình muốn dừng lại.

Mình nhận ra một điều. Nhiều biến cố mình gặp không phải vì mình xui. Mà vì mình chưa nắm được cái nguyên tắc nằm bên dưới. Không hiểu cái gốc, mình cứ đâm đầu vào một bức tường, lần này qua kiểu này, lần sau qua kiểu khác. Rồi trách người. Trách hoàn cảnh. Mệt lắm.

Mọi thứ chỉ dịu xuống khi mình chịu quay vào trong. Ngồi lại với chính mình. Sửa mình trước, thay vì đòi cuộc đời phải khác đi.

Mình không dám nói đó là câu thần chú gỡ được mọi nút. Đường còn dài, mình vẫn còn vấp. Nhưng từ ngày hiểu ra điều đó, mỗi lần sóng tới mình bớt hoảng.

Mình đứng vững hơn một chút. Vậy là đủ để đi tiếp.

Bài học của mình: mềm để thắng, chậm mà chắc

Từ chỗ đứng vững hơn đó, mình mới ngoảnh lại nhìn cả chặng đường đã đi, và thấy ra một điều mình mất nhiều năm mới hiểu: gồng lên gánh hết không phải là mạnh.

Ngày xưa mình tin, phụ nữ phải thật cứng, phải tự lo được mọi thứ thì mới yên thân. Đời dạy mình khác. Cái gì càng gồng càng dễ vỡ. Còn cái mềm, cái biết lùi lại một bước để vun vén, lại giữ được lâu hơn mình tưởng. Mình gọi đó là mềm để thắng.

Mình chọn sống chậm mà chắc. Chấp nhận sự nghiệp không bùng nổ như người dốc trọn thời gian cho công việc, để đổi lấy sự cân bằng mình cần. Chậm. Nhưng không đứng yên. Mỗi ngày mình vẫn học một thứ mới, vẫn xoay xở, vẫn nhích lên một chút.

Con lớn dần, mình có thêm thời gian quay về với chính mình, chăm sức khỏe, chăm lại cái dáng vẻ bấy lâu mình bỏ quên. Mình thực hành Phật pháp, nhìn mọi chuyện qua lăng kính nhân quả. Nó giúp mình gỡ từng nút thắt trong lòng. Và giúp mình ngồi lại được với những chị em đủ đầy vật chất mà tâm vẫn rối.

Mình không dám nói mình đã làm được trọn vẹn. Nhiều lúc vẫn vấp, vẫn nóng, vẫn loay hoay. Nhưng mình hiểu cái lý, cái gốc, cái nhân quả của mọi chuyện. Hiểu được cái gốc rồi, chuyện chọn đúng người để đi cùng, chọn đúng cách mà sống, sẽ bớt chông chênh.

Mềm không phải là yếu. Mềm là biết mình đang đi đâu.

Vì sao mình viết blog Diemdora và lời mời ở lại cùng nhau

Còn nhớ mâm cơm cô đơn ở đầu bài không? Cái tối chồng ngồi ngay đó mà mình thấy xa lắc. Mình viết Diemdora, thật ra, để không người phụ nữ nào phải ngồi một mình trong chính căn nhà của mình nữa.

Có một điều mình học được. Muộn, nhưng thấm. Khi người phụ nữ chưa nắm được những nguyên tắc trong cuộc sống, mình dễ đi vòng, đi lạc, dễ đưa ra những quyết định sai lầm ngay lúc chông chênh nhất, tốn thời gian, tốn cả tiền bạc, rồi làm sứt mẻ những mối quan hệ mình thương. Mình từng như vậy. Nên mình ngồi xuống đây, kể lại chặng đường mình đã đi, để chị bớt loay hoay hơn mình ngày trước. Để mình cùng nhau nhìn lại, xem cần đổi điều gì.

Không chỉ chuyện chồng con đâu. Người phụ nữ đang gặp biến cố, đang vất vả với trăm thứ khác trong đời, mình cũng muốn cùng chị nhìn vào. Ở đây mình kể chuyện chăm con sao cho cả mẹ lẫn con đều nhẹ lòng, chuyện sống tốt với chồng, chọn đúng người, cách vun vén một mái ấm để tìm lại cân bằng.

Thú thật, kể lại chặng làm mẹ, làm vợ, những lần vấp rồi đứng dậy, học tu sửa chính mình, đó là điều làm mình hạnh phúc nhất. Ước mong của mình nhỏ thôi: chị sống hạnh phúc hơn, đi đúng hướng hơn, mỗi ngày nhẹ hơn một chút.

Mình không hứa đường phía trước rải hoa hồng. Mình chỉ mời chị ở lại đọc cùng, coi Diemdora như người bạn ngồi kể chuyện. Nếu một ngày chị muốn đi sâu hơn, mình đang ấp ủ một khóa học nhỏ "Mềm để thắng", mời thôi, không dạy dỗ ai.

Chị đọc tới đây rồi. Vậy là chị không một mình.

Bình yên nhé.

Đôi lời thật lòng: mình viết từ những gì mình và nhiều chị em đã đi qua, nhưng mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh. Chị đọc rồi giữ lại phần nào hợp với mình thôi, phần nào chưa hợp thì cứ để đó. Những chuyện hệ trọng như hôn nhân, con cái, sức khỏe, tiền bạc, không ai hiểu bằng chính chị; và khi thấy quá sức, đừng ngại tìm người có chuyên môn thật để nhẹ lòng hơn. Mình chia sẻ từ trải nghiệm của mình, không phải lời khuyên chuyên môn thay cho ai.

Thanh Diễm — người sáng lập Diemdora. Phụ nữ thế hệ 8x, quê Gò Công Tây (Tiền Giang, nay Đồng Tháp), mẹ của hai con gái, hiện sống và làm việc tại Campuchia. Từ cô nhân viên công ty điện lực ở quê, sang Campuchia làm thiết bị điện tử, máy tính, rồi nhiều năm ở nhà nuôi con và tự học kinh doanh, kế toán, marketing, đến hai năm gần đây quản lý mảng cho thuê văn phòng và tài sản bất động sản, điều hành một đội ngũ. Mình thực hành Phật pháp, đi cùng chị em bằng tư duy nhân quả, và mình cũng đang học mỗi ngày.

Cùng đồng hành

Theo dõi blog để không bỏ lỡ những bài viết mới, và là người đầu tiên biết khi khóa học “Mềm để thắng” mở cửa.