Diemdora

Hôn nhân

Chọn đúng người chồng: 7 điều quan trọng hơn vẻ ngoài và tiền bạc

Thanh DiễmThanh Diễm8 phút đọc

Chọn đúng người chồng không nằm ở vẻ ngoài hay tiền bạc. 7 điều lặng lẽ hơn để chị soi người bạn đời mình, từ trải nghiệm thật của Thanh Diễm.

Hồi con gái, tôi từng nghĩ chọn chồng cũng như chọn một món đồ tốt: nhìn cho ưng mắt, thấy chắc về vật chất là yên tâm. Đi qua vài khúc quanh của đời mình rồi, tôi mới biết hồi đó mình nghĩ cạn tới mức nào.

Có một hình ảnh tôi nhớ mãi. Một chị tôi quen, giỏi giang, sắc sảo, kiếm tiền hơn chồng. Chị nhắc tới chồng bằng cái giọng nửa thương nửa coi nhẹ, kiểu "anh ấy hiền lắm, mà hiền thì làm được gì". Mấy năm sau gặp lại, chị đã một mình. Lần đó chị mới ngồi kể, giọng chùng hẳn xuống, rằng anh ấy là người duy nhất không buông tay chị những năm đầu chị trắng tay. Chị nhận ra khi đã muộn.

Tôi viết những dòng này không phải để dạy ai. Tôi chỉ muốn ngồi xuống cạnh chị, kể lại những gì mình quan sát được, để chị tự soi mình. Vì chọn đúng người chồng không nằm ở chỗ anh ấy cao bao nhiêu, lương mấy con số. Nó nằm ở những thứ lặng lẽ hơn nhiều.

Vì sao vẻ ngoài và tiền bạc dễ đánh lừa mình

Tôi không chê ngoại hình với tiền bạc. Nhìn người mình thương chỉn chu, lo được cho gia đình, ai mà không thích. Nhưng hai thứ đó có chung một điểm: dễ thấy, dễ đong đếm, và cũng dễ đổi thay.

Gương mặt rồi sẽ già. Công việc có lúc lên lúc xuống. Tôi từng làm cho công ty điện lực ở quê, rồi sang Campuchia làm cho công ty bán phần mềm với thiết bị điện tử, rồi mấy năm ở nhà nuôi hai con gái. Tôi thấy tiền bạc trong một nhà có thể đảo chiều nhanh tới mức nào. Cái còn lại với nhau, qua hết mọi lên xuống đó, mới là cái đáng chọn.

Bảy điều dưới đây tôi học được phần lớn bằng cách ngồi quan sát, và bằng cả mấy lần tôi suýt nghĩ sai.

1. Sự tử tế khi không có ai nhìn

Lúc yêu, ai cũng dễ thương. Nên tôi để ý cách anh ấy đối với người chẳng mang lại lợi lộc gì cho mình: chị bán hàng rong, anh chạy xe ôm, người phục vụ lỡ tay làm rớt ly nước.

Sự tử tế thật không bật lên khi có khán giả. Nó nằm ở chỗ vắng người. Một người dịu dàng với chị mà cộc cằn với người yếu thế hơn, sớm muộn cái cộc cằn đó cũng quay về phía chị. Tôi tin vậy.

2. Cách anh ấy đối xử lúc khó

Lúc thuận buồm xuôi gió, ai mà chẳng dễ chịu. Tôi muốn nhìn anh ấy lúc trục trặc: mất việc, ốm đau, con quấy khóc giữa đêm, hai vợ chồng cãi nhau.

Lúc khó, con người thật mới lộ. Anh ấy đổ lỗi hay cùng mình gánh? Nổi nóng rồi bỏ đi, hay ngồi lại tìm cách? Quãng vợ chồng tôi sống xa nhau, chồng ở Campuchia, ba mẹ con ở quê, là một quãng khó. Chính cái cách hai đứa xoay xở với khoảng cách đó, chứ không phải mấy ngày ngọt ngào, mới cho tôi biết mình đang đi cùng người thế nào. Tôi có viết riêng chuyện giữ lửa khi vợ chồng xa nhau, nếu chị đang trong cảnh ấy.

3. Anh ấy có chịu lớn lên không

Tiền bạc, địa vị hôm nay tôi không quá coi trọng. Tôi coi trọng việc anh ấy có chịu lớn lên hay không. Chịu học, chịu sửa, chịu nhìn lại mình.

Mấy năm ở nhà chăm con, tôi vẫn tự học kinh doanh, kế toán, marketing. Tôi thấm một điều: hai người cùng lớn lên thì đi được đường dài, dù mỗi người lớn một kiểu, một nhịp. Còn nếu một người dừng lại rồi mặc định người kia phải đứng yên theo, khoảng cách đó rồi thành cái vực. Chị thử để ý xem: anh ấy phản ứng ra sao khi chị muốn tiến lên?

4. Sự tôn trọng đi cả hai chiều

Đây là điều tôi muốn nói thật lòng nhất, vì nó dính tới cái sai tôi thấy ở rất nhiều chị em giỏi giang.

Người mạnh dễ vô tình khinh chồng

Quan sát mãi rồi tôi mới dám nói: người phụ nữ quá mạnh mẽ rất dễ, trong vô thức, coi nhẹ chồng mình. Mình làm được nhiều quá, lo được nhiều quá, nên đôi khi buột miệng những câu khiến anh ấy thấy mình thừa. Mình không cố ý. Nhưng anh ấy nghe thấy hết.

Cái buồn là nhiều chị chỉ nhận ra giá trị của bạn đời sau khi mọi thứ đã đổ vỡ. Lúc đã thành công, đứng một mình, mới quay lại tiếc người từng ở bên hồi mình chưa là ai cả. Nhiều khi đã muộn.

Tôn trọng không phải là phục tùng

Tôi không hề khuyên chị nhỏ bé lại, hay nhịn cho qua. Tôn trọng ở đây là hai chiều: anh ấy trọng chị, và chị cũng giữ cho anh ấy cái thể diện làm chồng, làm cha. Đây chính là phần lõi trong bức tranh "mềm để thắng" mà tôi vẫn theo đuổi. Mềm không phải là yếu, mà là đủ vững để không cần dìm ai xuống mới thấy mình cao.

Có một nghịch lý nhỏ tôi học được: nhiều khi để chồng thấy mình cần anh lại làm hai người gần nhau hơn là gồng lên chứng minh mình chẳng cần ai.

5. Hai người có nói chuyện được với nhau không

Nghe đơn giản mà khó vô cùng. Tôi để ý lúc bất đồng, hai đứa có ngồi nói được tới nơi tới chốn không, hay là một người im, một người gào, rồi cả hai cùng ôm cục tức đi ngủ.

Người bạn đời dài hạn là người mình cãi nhau xong vẫn quay lại bàn tiếp được. Không phải người chẳng bao giờ cãi, cặp nào mà chẳng có lúc va. Là người chịu nghe, chịu nói lại cho rõ, không biến mỗi lần bất đồng thành một trận hơn thua.

6. Anh ấy có cùng nhìn về một phía

Yêu nhau là nhìn nhau. Sống với nhau lâu dài là cùng nhìn về một phía. Tôi muốn biết anh ấy hình dung gia đình mình mười năm nữa ra sao: chuyện con cái, chuyện tiền nong, chuyện ở đâu, sống thế nào.

Khi tôi quyết định dọn ba mẹ con sang Campuchia sum họp, rồi chọn lùi lại phía sau để chồng yên tâm dồn sức cho sự nghiệp, đó không phải tôi đầu hàng. Đó là một sự phân công, vì hai đứa nhìn chung một hướng. Khoảng "lùi" đó với tôi không phải thời gian chết, mà là khoảng lấy đà, vì tôi vẫn tự học, vẫn nuôi giá trị riêng của mình. Nhưng nó chỉ thành "lấy đà" được khi người kia hiểu và trân trọng cái mình đang gánh. Chị à, hãy hỏi cho rõ chuyện này từ sớm, đừng để sau mới vỡ.

7. Ở cạnh anh ấy, mình có được là mình không

Điều cuối, và với tôi là quan trọng nhất. Ở cạnh một người mà mình phải gồng, phải diễn, phải bóp nhỏ mình lại, thì dù anh ấy đẹp trai, giàu có tới đâu, đường dài cũng mệt.

Người hợp để đi đường dài là người mà ở cạnh, mình thở được. Mình dám nói thật, dám yếu đuối, dám có ước mơ riêng mà không sợ bị cười. Tôi thực hành Phật pháp, hay nhìn mọi chuyện về cái gốc của nó. Và cái gốc của một cuộc hôn nhân bền, theo tôi, nằm ở chỗ: hai người có giúp nhau trở thành phiên bản an hơn, lành hơn của chính mình hay không.

Vài lời cuối, chị đọc chậm thôi

Tôi viết bảy điều này ra không phải để chị cầm đi chấm điểm người đàn ông bên cạnh như chấm bài. Đời đâu có gọn gàng vậy. Không ai đủ cả bảy, kể cả tôi cũng còn nhiều chỗ chưa làm được.

Tôi chỉ mong, giữa lúc người ta hay đo một người chồng bằng vẻ ngoài với tiền bạc, chị có thêm vài cái thước lặng lẽ hơn để soi. Vì chọn đúng người chồng, suy cho cùng, là chọn một người để cùng già đi mà trong lòng vẫn thấy bình an. Chậm mà chắc, chị nhé.

Nếu những dòng này chạm tới chị, tôi mời chị đăng ký nhận bài + tải bộ "7 câu nói Mềm Để Thắng" — để thỉnh thoảng mình lại ngồi xuống tâm sự với nhau, và để chị có sẵn trong tay vài câu nói mềm mà chắc cho những lúc cần.

Đây là chia sẻ từ trải nghiệm cá nhân của tôi, mỗi người mỗi hoàn cảnh, không phải lời khuyên chuyên môn.

Mềm để thắng

Nếu những dòng này chạm tới bạn, hãy đồng hành cùng tôi trong khóa học & cộng đồng sắp ra mắt.

Đăng ký sớm