Diemdora

Về tôi

Tôi là Diễm — người đàn bà từng tin rằng mạnh mẽ là phải gánh hết

Thanh DiễmThanh Diễm6 phút đọc

Từ cô gái Gò Công làm điện lực đến người mẹ hai con ở Campuchia, tôi học một điều: lùi một bước không phải để thua, mà để giữ cả tổ ấm lẫn chính mình.

Có một quãng đời tôi cứ nghĩ mình là người phụ nữ rất đỗi bình thường. Đi làm, lấy chồng, sinh con, rồi xoay xở cho mọi thứ đâu vào đó. Mãi sau này tôi mới hiểu, cái "bình thường" ấy thật ra giấu trong nó cả một hành trình — và một bài học mà tôi muốn kể lại với bạn ở đây.

Cô gái Gò Công và chuyến đi đổi cả cuộc đời

Tôi sinh ra ở Gò Công Tây, một vùng quê yên ả. Công việc đầu tiên của tôi là làm cho một công ty điện lực ngay tại quê nhà — ổn định, gần gũi, đúng kiểu một cô gái tỉnh lẻ mong có. Nhưng chồng tôi khi đó làm việc bên Campuchia, và suốt một thời gian dài, gia đình tôi sống trong cảnh mỗi người một nơi.

Rồi tôi đưa ra quyết định mà bây giờ nhìn lại vẫn thấy mình can đảm: dọn cả ba mẹ con sang Campuchia, để được ở cạnh chồng. Đó mới thật sự là lúc tôi bắt đầu học thế nào là "có một gia đình" theo đúng nghĩa — sống chung dưới một mái nhà, va vào nhau mỗi ngày, thương nhau và cũng làm khó nhau mỗi ngày.

Sang xứ người, tôi đi làm cho một công ty bán máy tính — phần mềm, phần cứng, thiết bị điện tử. Vài năm gắn bó, tôi học được kha khá, nhưng cũng đến lúc tôi chọn dừng lại. Hai cô con gái nhỏ cần mẹ, và tôi quyết định ở nhà chăm con.

Những năm ở nhà — và sự thật ít ai nói ra

Người ta hay nghĩ ở nhà chăm con là "nghỉ ngơi". Tôi thì biết, đó là quãng dễ đánh mất mình nhất.

Nhưng tôi không cho phép mình dừng lại. Trong những năm tháng đó, tôi vẫn lặng lẽ đi học thêm những thứ mình thích: kinh doanh, kế toán, marketing. Tôi học không phải để khoe với ai, mà vì tôi tin một người phụ nữ dù đang lùi về phía sau vẫn cần giữ cho cái đầu của mình sáng và cái lưng của mình thẳng. Để một ngày bước ra, mình không bắt đầu lại từ con số không.

Hai năm gần đây, tôi quay lại đi làm — lần này là quản lý tài sản cho một công ty cho thuê văn phòng, đụng tới đủ thứ chuyện của bất động sản và con người. Và bạn biết không, chính lúc đi làm trở lại tôi mới thấm: được làm việc, được tạo ra giá trị, được dẫn dắt một đội ngũ gắn bó — dù lương chẳng cao — lại quý đến nhường nào. Tôi nhận ra mình hạnh phúc khi được chăm sóc người khác, và cũng được chăm sóc lại chính mình: sức khỏe, ngoại hình, một chút thời gian cho riêng mình khi các con đã lớn hơn.

Bài học xương máu: mạnh mẽ không phải là gánh hết

Tôi từng tin mạnh mẽ nghĩa là phải lo được tất cả, không cần dựa vào ai. Nhưng đời dạy tôi một điều khác.

Tôi thấy nhiều người phụ nữ giỏi giang — trong đó từng có cả tôi — vì quá mạnh mẽ mà vô tình coi nhẹ người đàn ông bên cạnh. Cái tôi lớn lên từng ngày, và một mái nhà đầy đủ vật chất vẫn có thể lạnh lẽo lúc nào không hay. Khi chồng dồn hết tâm sức cho công việc, tôi đã chọn lùi lại một bước để giữ tổ ấm. Không phải vì tôi yếu, mà vì tôi hiểu: có những lúc lùi một bước không phải để thua, mà để giữ được cả giang sơn.

Quan trọng là — lùi mà không đánh mất mình. Đó là ranh giới mong manh mà tôi mất nhiều năm mới học được. Tôi chấp nhận sự nghiệp của mình không bùng nổ bằng người dành trọn một trăm phần trăm cho công việc, vì đó là lựa chọn của riêng tôi để giữ cân bằng. Tôi gọi đó là "chậm mà chắc". Chậm, nhưng không đứng yên. Chắc, vì từng bước đều là của mình.

Có một điều nữa âm thầm nâng đỡ tôi suốt chặng đường: việc tu tập. Tôi không dám nhận mình đã làm được trọn vẹn — nhiều lúc tôi vẫn vấp, vẫn nóng giận, vẫn loay hoay. Nhưng những gì học được từ Phật pháp giúp tôi hiểu cái lý, cái cội nguồn, cái nhân và quả của mọi chuyện. Tôi thấy có những người đủ đầy về vật chất mà tinh thần cứ mãi vướng mắc, không gỡ ra được. Dựa vào trải nghiệm của bản thân và chút hiểu biết góp nhặt, tôi tập gỡ những nút thắt ấy — cho người khác, và cho cả chính mình. Mỗi câu hỏi của một người chị em lại dạy tôi học thêm một điều.

Vì sao tôi viết blog này

Tôi lập Diemdora không phải để dạy ai sống. Tôi không có tư cách đó, và thật lòng tôi cũng vẫn đang học mỗi ngày.

Tôi viết, vì tôi tin có rất nhiều người phụ nữ giống tôi của ngày xưa: giỏi giang, quen kiểm soát, làm hết mọi thứ cho gia đình — mà đôi lúc thấy chồng như người ngoài, thấy mình mệt nhoài và cô đơn ngay trong tổ ấm của mình. Tôi muốn nói với bạn rằng bạn không một mình, và rằng có một con đường khác: giữ được tổ ấm ấm áp mà vẫn không phải đánh mất sự nghiệp hay chính mình.

Ở đây, tôi sẽ kể chuyện chăm con sao cho cả mẹ lẫn con đều hạnh phúc, chuyện sống tốt với chồng, chuyện vun vén gia đình, và chuyện làm sao để một người phụ nữ vẫn phát triển bản thân giữa trăm thứ bộn bề. Chân thật như cách tôi đã sống.

Nếu những dòng này chạm tới bạn, hãy ở lại cùng tôi. Theo dõi blog để mình thủ thỉ với nhau những điều ít ai nói ra. Và tôi đang ấp ủ một khóa học nhỏ về đúng câu chuyện này — "mềm để thắng", lùi một bước mà giữ trọn cả tổ ấm lẫn chính mình. Khi sẵn sàng, tôi sẽ kể bạn nghe. Còn bây giờ, cảm ơn bạn đã đọc tới đây — đã chịu ngồi xuống lắng nghe câu chuyện của một người đàn bà rất đỗi bình thường, như bạn và như tôi.

Mềm để thắng

Nếu những dòng này chạm tới bạn, hãy đồng hành cùng tôi trong khóa học & cộng đồng sắp ra mắt.

Đăng ký sớm