Diemdora

Hôn nhân

Lùi một bước không phải là thua

Thanh DiễmThanh Diễm6 phút đọc

Có một khoảng thời gian tôi chọn lùi lại phía sau để chồng yên tâm gây dựng sự nghiệp ở Campuchia. Đó không phải là hy sinh cam chịu, mà là một quyết định tỉnh táo.

Có một dạo, mỗi lần ai đó hỏi tôi đang làm gì, tôi hơi ngập ngừng. "Mình ở nhà chăm con." Câu đó nói ra nghe như một lời thú nhận, như thể tôi đã bỏ cuộc giữa chừng. Nhưng càng đi qua những năm tháng ấy, tôi càng hiểu: cái khoảng tôi tự nguyện bước lùi lại phía sau không phải là chỗ tôi đánh mất mình. Nó là chỗ tôi giữ được cả gia đình lẫn chính tôi. Hôm nay tôi muốn ngồi xuống nói thật lòng về điều đó.

Lùi và đánh mất mình là hai chuyện khác nhau

Tôi nghĩ nhiều chị em sợ chữ "lùi" cũng vì hiểu lầm nó. Chúng ta nghe "lùi lại phía sau", "nhường chồng", "hy sinh cho gia đình" — và trong đầu lập tức hiện lên hình ảnh một người phụ nữ cam chịu, nhẫn nhịn, lặng lẽ teo tóp đi cho đến khi không còn nhận ra mình là ai nữa. Tôi cũng từng sợ như vậy.

Nhưng có hai kiểu lùi rất khác nhau, mà chúng ta hay gộp làm một.

Kiểu thứ nhất là lùi vì sợ. Lùi vì không dám cãi, không dám đòi, không dám là chính mình. Lùi cho yên chuyện, rồi đêm về tủi thân khóc một mình. Kiểu lùi đó đúng là đánh mất mình thật — vì người ta không chọn, người ta bị cuốn vào.

Kiểu thứ hai là lùi vì mình nhìn ra điều gì quan trọng hơn ngay lúc này, và mình chủ động sắp xếp lại. Mình vẫn ở đó, vẫn nguyên vẹn, chỉ là tạm thời đứng ở một vị trí khác trên sân. Người chọn lùi kiểu này không yếu. Họ đủ vững để biết mình đang làm gì và vì sao.

Tôi tin mình thuộc kiểu thứ hai. Và sự khác nhau giữa hai kiểu ấy không nằm ở hành động bên ngoài — nhìn vào thì đều là "người vợ ở nhà chăm con" cả thôi. Nó nằm ở bên trong: tôi có còn là chủ quyết định của đời mình hay không.

Tôi đã chủ động lùi như thế nào

Hồi đó tôi đang đi làm cho một công ty điện lực ở quê, Gò Công Tây. Công việc ổn định, gần nhà, mọi thứ đều quen thuộc. Còn chồng tôi thì đang gây dựng sự nghiệp ở Campuchia, xa vợ con. Hai vợ chồng cứ sống mỗi người một nơi như vậy một thời gian.

Đến một lúc, tôi ngồi xuống tự hỏi mình thật nghiêm túc: gia đình này muốn đi về đâu? Nếu cứ mỗi người một nơi, các con lớn lên thiếu cha, vợ chồng thành hai người xa lạ gửi tin nhắn cho nhau — thì cái sự "ổn định" của tôi ở quê có còn ý nghĩa gì không?

Tôi quyết định dọn cả ba mẹ con sang Campuchia. Đó mới là lúc tôi thật sự bắt đầu cuộc sống "có gia đình" theo đúng nghĩa. Sang bên đó tôi cũng đi làm — vào một công ty bán máy tính, phần mềm phần cứng, làm được mấy năm. Rồi tôi lại đứng trước một lựa chọn nữa: chồng đang dồn toàn tâm toàn ý cho công việc, các con thì còn nhỏ và cần một người ở bên thật sự. Tôi chọn ở nhà chăm con.

Tôi muốn nói rõ chỗ này: đó là tôi chọn, không phải tôi bị đẩy vào. Trong nhà chỉ nên có một người dồn 100% cho sự nghiệp tại một thời điểm — nếu cả hai cùng lao đi thì bọn trẻ rơi vào khoảng trống. Tôi nhìn ra điều đó và tôi đứng vào chỗ phía sau, để chồng yên tâm tiến lên. Đó là một sự phân công, không phải một sự đầu hàng.

Vì sao lùi đúng cách lại là sức mạnh

Điều khiến tôi không tiếc những năm tháng ấy là: tôi lùi nhưng tôi không dừng lại.

Thời gian ở nhà, tôi đi học bồi dưỡng đủ thứ mình thích — kinh doanh, kế toán, marketing. Tôi không để cái đầu mình rỉ sét. Tôi chăm con, nhưng tôi vẫn nuôi cái phần "tôi" bên trong, âm thầm. Để đến khi các con cứng cáp hơn, tôi quay lại đi làm — bây giờ là quản lý tài sản bất động sản cho một công ty cho thuê văn phòng — thì tôi không phải bắt đầu lại từ con số không. Tôi bước ra với hành trang đầy hơn lúc bước vào.

Và phải đến khi quay lại với công việc, tôi mới thấm thía nó đáng quý đến nhường nào. Cái khoảng lùi kia hóa ra không phải thời gian chết. Nó là khoảng lấy đà.

Tôi gọi đó là triết lý "chậm mà chắc". Tôi chấp nhận sự nghiệp của mình không bùng nổ bằng người dồn hết 100% — vì đó là lựa chọn của tôi để giữ thế cân bằng cho cả nhà. Đổi lại, tôi giữ được tổ ấm không nguội lạnh, giữ được hai đứa con lớn lên trong sự hiện diện đầy đủ của cha mẹ, và giữ được chính tôi — vẫn học, vẫn lớn lên, vẫn là người đàn bà có giá trị riêng chứ không tan vào vai trò "vợ" hay "mẹ".

Tôi cũng từng chứng kiến điều ngược lại. Có những người phụ nữ rất mạnh mẽ, mạnh đến mức trong lòng dần khinh thường chồng, không còn tôn trọng người đàn ông bên cạnh nữa — và rồi gia đình rạn vỡ. Mãi về sau, khi đã thành công trong sự nghiệp rồi, họ mới quay lại trân trọng một người bạn đời. Lúc đó họ không cần người đàn ông phải có quyền hay có tiền, họ chỉ cần một người để cùng sống. Nhưng nhiều khi đã muộn. Tôi không muốn chị em mình ra một quyết định sai trong giai đoạn quan trọng đó, để rồi tiếc.

Mềm không phải là yếu. Mềm là biết lúc nào cần đứng lùi nửa bước để giữ lấy điều lớn hơn. Người đủ bản lĩnh mới lùi được mà không thấy mình bị mất mát — vì họ biết rõ họ đang đổi cái gì lấy cái gì.

Lời nhắn nhỏ gửi chị

Nếu chị đang ở trong một giai đoạn phải bước lùi — vì con, vì chồng, vì một điều gì đó lớn hơn cái tôi của mình lúc này — thì tôi mong chị hãy tự hỏi một câu thôi: mình đang chủ động chọn, hay đang bị cuốn đi?

Nếu là chủ động, thì chị cứ lùi đi, đầu ngẩng cao. Và nhớ giữ ngọn lửa bên trong cho ấm — học một điều mới, chăm sóc sức khỏe và nhan sắc của mình, nuôi một giá trị riêng. Để đến lúc bước trở ra sân khấu chính, chị vẫn nguyên vẹn là chị, chỉ là một phiên bản dày dặn hơn.

Lùi một bước không phải là thua. Đôi khi đó chính là nước đi khôn ngoan nhất của một người đàn bà biết mình muốn gì.

Nếu những dòng này chạm vào lòng chị, mời chị ở lại với Diemdora nhé. Tôi vẫn ở đây, viết tiếp những điều thật lòng về hôn nhân, về làm mẹ, và về cách mình vừa giữ được tổ ấm vừa không đánh mất chính mình. Hẹn chị ở bài sau.

Mềm để thắng

Nếu những dòng này chạm tới bạn, hãy đồng hành cùng tôi trong khóa học & cộng đồng sắp ra mắt.

Đăng ký sớm