Diemdora

Hôn nhân

Chồng như người dưng trong nhà: vấn đề có thể không nằm ở chỗ chị nghĩ

Thanh DiễmThanh Diễm7 phút đọc

Chị làm quần quật cho gia đình mà chồng vẫn như người dưng? Có thể chị không làm sai, chỉ là điều chị làm chưa 'đến' được anh. Một góc nhìn để chị thôi tự trách.

Có một câu chị em hay nói trong đầu, ít khi nói thành tiếng.

"Mình làm hết mọi thứ trong nhà, chăm chồng chăm con không thiếu việc gì, mà anh vẫn dửng dưng như người dưng."

Tôi biết câu đó. Vì tôi từng ngồi rửa chén lúc mười giờ đêm và tự nói y hệt với mình. Tay làm, nước mắt lưng tròng, trong lòng vừa tủi vừa giận. Tủi vì mình cho đi nhiều quá mà chẳng ai thấy. Giận vì hình như càng cố, mình càng thấy xa.

Hôm nay tôi muốn ngồi với chị, nói một điều mà lúc đang ở trong cơn tủi đó, không ai nói cho tôi nghe. Rằng chuyện chồng "như người dưng" phần lớn không phải vì chị làm chưa đủ. Mà vì điều chị làm chưa "đến" được anh.

Chị không thiếu cố gắng. Chị thiếu một cây cầu.

Mình hay nghĩ theo phép cộng. Làm nhiều hơn thì chắc sẽ được thương nhiều hơn. Nấu thêm món anh thích, dọn nhà sạch hơn, lo cho con chu đáo hơn, gánh thêm phần việc của anh cho anh đỡ mệt. Mình đổ hết sức vào cái phép cộng đó, tin rằng tới một ngày anh sẽ thấy, sẽ hiểu, sẽ quay lại ôm mình một cái.

Nhưng có một sự thật hơi phũ. Yêu thương không đi theo phép cộng của công việc.

Chị có thể làm gấp đôi mà anh vẫn không cảm nhận thêm được một chút nào. Vì những gì chị làm âm thầm quá, lặng lẽ quá, nó tan vào nhịp sống hằng ngày như một điều hiển nhiên. Anh quen tới mức không còn nhìn thấy. Giống như mình sống giữa không khí mà đâu có ai để ý tới không khí.

Cái thiếu ở đây không phải là chị chưa cho đủ. Cái thiếu là chưa có một cây cầu để những gì chị cho đi đi tới được lòng anh. Và cây cầu đó, tin hay không, phần lớn nằm ở cách mình nói.

Từ "tại mình dở" sang "mình làm được gì"

Tôi để ý một chuyện, ở tôi và ở nhiều chị em. Khi thấy chồng dửng dưng, đầu mình hay nhảy tới hai chỗ, mà chỗ nào cũng làm mình đứng yên một chỗ.

Chỗ thứ nhất là tự trách. "Chắc tại mình chưa đủ khéo, chưa đủ dịu dàng, chưa đủ giỏi." Nghĩ vậy xong thì chỉ thấy mình tệ, rồi cố nhiều hơn trong im lặng, rồi lại mệt.

Chỗ thứ hai là bất lực. "Anh vô tâm sẵn rồi, có nói cũng vậy." Nghĩ vậy xong thì buông, thấy hôn nhân như cái án chung thân.

Cả hai chỗ đó đều là ngõ cụt. Vì chúng đặt cái nút thắt vào nơi mình không với tới được: hoặc vào con người mình, hoặc vào con người anh.

Còn có một chỗ thứ ba, nhẹ hơn nhiều. Không phải chị dở. Không phải anh hết thuốc. Chỉ là thông điệp bị rớt trên đường đi. Mà thông điệp rớt thì mình nhặt lên, gói lại, gửi cách khác được. Cái đó nằm trong tầm tay chị. Ngay hôm nay.

Chị thấy khác không? Cùng một chuyện, nhưng đặt cái nút thắt vào "cách mình nói" thì tự nhiên mình có việc để làm, có đường để đi. Không còn đứng chôn chân giữa tủi và giận nữa.

Không phải lỗi tại chị. Là cả hai đang kẹt chung một vòng.

Tôi nói rõ chỗ này, kẻo chị hiểu lầm tôi đang bảo "tại em hết".

Không. Tôi ghét cái kiểu đổ hết lên vai người vợ, bắt phụ nữ gánh thêm cả trách nhiệm phải khéo léo. Chị đã gánh đủ rồi.

Cái tôi muốn nói là thế này: hai vợ chồng thường không phải một người đúng một người sai. Hai người đang cùng kẹt trong một vòng lặp. Chị cho đi âm thầm, anh không nhận ra nên không đáp lại, chị thấy hụt nên rút vào giận dỗi, anh thấy chị lạnh nên càng lùi xa. Cứ thế quay vòng. Chẳng ai cố tình làm khổ ai. Nhưng cái vòng đó tự nó siết chặt dần.

Muốn gỡ một cái vòng, đâu cần cả hai cùng gỡ một lúc. Chỉ cần một người đổi một nhịp là cả vòng đổi. Và trong nhà mình, người tinh tế hơn, người đọc được không khí gia đình nhanh hơn, thường là chị. Không phải vì chị có lỗi nên chị phải đổi. Mà vì chị có sức đổi. Đổi vì mình muốn cái nhà này ấm lại, chứ không phải đổi để nhận lỗi.

Tôi từng kể ở bài vì sao phụ nữ càng giỏi nhà càng lạnh rằng đôi khi chính sự giỏi giang của mình vô tình đẩy chồng ra rìa. Bài này là bước tiếp theo của câu chuyện đó: khi đã lỡ đẩy ra, thì mình kéo lại bằng cách nào.

Vậy "nói khác đi" là nói thế nào?

Chị đừng lo, tôi không bảo chị phải đi học ăn nói, phải uốn lưỡi bảy lần, phải diễn cho ngọt. Mệt lắm, mà cũng không phải là mình.

"Nói khác" ở đây đơn giản hơn nhiều. Là để anh nhìn thấy phần chìm của tảng băng. Thay vì lặng lẽ làm rồi lặng lẽ tủi, mình cho anh thấy một chút cái mình đang gánh, một chút cái mình cần. Không phải để kể công. Mà để anh có cơ hội bước vào.

Có ba điều nhỏ tôi tập, và tôi thấy đổi được không khí:

Một, nói cái mình cần thay vì trách cái anh thiếu. "Tối nay em đuối quá, anh phụ em tắm cho con nhé" nghe khác hẳn "chả bao giờ thấy anh đụng tay vào việc gì."

Hai, để anh thấy mình cần anh thật, chứ không gồng lên tự lo hết rồi âm thầm giận. Chuyện này tôi nói kỹ ở bài để chồng thấy mình cần anh.

Ba, khen cái đúng nhỏ xíu thay vì chỉ nhắc cái sai. Đàn ông lớn lên bằng lời công nhận nhiều hơn mình tưởng.

Ba điều đó nghe thì nhỏ. Nhưng nó là ba viên gạch đầu của cây cầu. Còn cả một chuyện dài phía sau: làm sao nói mà không thành cãi nhau, không thành hạ mình. Cái đó tôi để dành cho bài không phải hạ mình, không phải cãi nhau, vì nó là nỗi sợ lớn nhất của một người phụ nữ tự trọng.

Một câu để chị mang theo

Nếu hôm nay chị chỉ nhớ một câu thôi, tôi mong là câu này.

Chồng dửng dưng, chưa chắc vì chị cho ít. Nhiều khi vì chị cho nhiều mà cho lặng lẽ quá, tới mức anh quên mất là mình đang được cho.

Vấn đề không nằm ở chuyện chị làm bao nhiêu. Nó nằm ở chuyện chị nói thế nào để anh nhận ra. Mà "nói thế nào" thì học được, tập được, sửa được. Nó nằm trong tay chị, không nằm ở may rủi.

Chậm mà chắc. Mình không đổi được lòng người trong một đêm. Nhưng mình đổi được một câu nói, ngay tối nay. Rồi để cái câu nói đó từ từ làm việc của nó.

Mềm, không phải là yếu. Mềm là biết đường nào để đi tới lòng người.


Nếu mấy dòng này chạm tới chị, tôi mời chị đăng ký nhận bài + tải bộ 7 câu nói Mềm Để Thắng — hoàn toàn miễn phí. Đó là 7 câu nói nhỏ tôi gom lại từ chính những lần mình tập bắc cây cầu về phía chồng, biết đâu có câu hợp với chị.

Đây là chia sẻ từ trải nghiệm cá nhân của tôi, mỗi người mỗi hoàn cảnh, không phải lời khuyên chuyên môn.

Mềm để thắng

Nếu những dòng này chạm tới bạn, hãy đồng hành cùng tôi trong khóa học & cộng đồng sắp ra mắt.

Đăng ký sớm